BUỒN
VUI ĐỜI LINH MỤC
Phêrô
Nguyễn Đình Nhật Vy
Không ai thuộc về Chúa Giêsu cho bằng các linh mục. Quả
thật, linh mục muốn thu được kết quả tốt đẹp trong việc thánh hóa bản thân và
nhân loại thì các ngài phải hy sinh, phải chịu rơi xuống và mục nát đi.
Có khi nào chúng ta dành một phút giây nào đó để ngắm
nhìn, nghĩ đến các linh mục. Các ngài sống ra sao? Buồn vui ấm lạnh thế nào?
Khi đau yếu có ai để ý săn sóc đến hay không? Hay các ngài phải tự chiến đấu với
bản thân, với những áp lực từ mọi phía mọi nơi như thế nào? Vâng đúng như vậy,
chỉ một mình Chúa biết những hy sinh bên trong và bên ngoài của các ngài, và
các ngài chỉ cần Chúa biết là đủ. Thế nhưng, kể ra đây một vài hy sinh của các
ngài để mỗi người chúng ta thấy được sự hy sinh của các ngài là cao cả biết dường
nào, và cũng để nhắc nhở mỗi người biết dành cho các linh mục một sự kính trọng
xứng đáng.
Không chỉ những hy sinh ấy, những hy sinh bên ngoài của
linh mục càng lớn lao hơn nhiều. Chúng ta thử nghĩ xem, chưa nói đến các Thánh
Lễ trọng trong năm, chỉ để dâng một Thánh Lễ Chúa Nhật, chuẩn bị một bài giảng
thì linh mục phải đọc bao nhiêu cuốn sách trau dồi kiến thức để có món ăn tinh
thần cho giáo dân, phải soạn bài và chuẩn bị bao lâu? Nhưng có mấy ai biết? Hay
giữa đêm mưa gió, mặc dù đang trong giấc ngủ ngon thì các ngài cũng phải bật dậy
ngay tức khắc và vội vã lên đường chỉ vì một kẻ liệt đang chờ ngài đến ban các
Bí tích sau cùng. Có ai chia sẻ cùng các ngài? Hay các ngài đã không quản khó
nhọc chôn mình trong tòa giải tội hàng giờ để ban Bí Tích giao hòa các tội nhân
với Thiên Chúa. Hy sinh vi chúng ta như thế, nhưng khi các ngài phải đối diện với
những khó khăn trong đời sống ơn gọi hay những đau khổ vì bệnh tật, thì những
lúc đó linh mục chỉ âm thầm thổn thức một mình. Thử nhìn vào một tuần làm việc
của các linh mục, mỗi ngày các ngài đều phải cử hành các Bí Tích và lo các việc
phụng vụ. Ngay cả ngày Chúa Nhật, khi mỗi người sum họp với gia đình để nghỉ
ngơi sau một tuần làm việc thì các ngài phải bận rộn với biết bao nhiêu công việc.
Ngoài giờ phụng vụ, các ngài còn phải lo bao nhiêu việc trong giáo xứ, ấy vậy
mà mỗi khi có người chạy đến cùng các ngài cũng đều được đón tiếp với tất cả
tình thương và lòng trìu mến của một người cha nhân từ. Thế nhưng có khi nào
chúng ta nhớ đến các linh mục đã đi qua trong đời mình? Có khi nào chúng ta nhớ
những bàn tay đã từng ban các Bí Tích, những lời an ủi khi chúng ta gặp khó
khăn, các ngài giờ này đang ở đâu? Ra sao? Co khi nào chúng ta thao thức hay nhớ
đến các linh mục già yếu đang sống trong các nhà dưỡng lão tại quê nhà, các
Ngài sống ra sao vui buồn ấm lạnh thế nào? Có bao giờ chúng ta nhớ đến và cầu
nguyện cho các Ngài? Quả thật, không những chỉ hy sinh bên trong tâm hồn để từ
bỏ chính mình mà các linh mục của Chúa cũng đã hy sinh rất nhiều trong đời sống
vật chất để trở nên giống Chúa Giêsu và là linh mục yêu quý của Chúa.
Như vậy, cuộc sống của linh mục là một chuỗi ngày dài
hy sinh, và hiến thân phụng sự Thiên Chúa trong việc chu toàn nhiệm vụ được
trao phó. Chính vì thế nên chính các tín hữu phải nhận lấy trách nhíệm lo cho
các ngài được những điều cần thiết hầu bảo đảm cho các ngài một mức sống đầy đủ
và xứng đáng, vì các ngài cống hiến hoạt động của mình để phục vụ. Cả cuộc đời
các ngài đã hy sinh để phục vụ cho chúng ta, để dẫn đưa các linh hồn về với
Thiên Chúa tình yêu. Vậy nên các ngài được “nâng lên” giữa muôn người là lẽ
đương nhiên. Chắc hẳn chúng ta ai cũng dễ dàng nhận thấy các linh mục được trân
trọng và quý mến như thế nào giữa mọi người. Có lẽ đây chính là món quà mà
Thiên Chúa ban tặng cho các ngài để bù đắp cho sự hy sinh quên mình của các
ngài. Như Chúa Giêsu đã phán: “ ai nâng mình lên thì sẽ bị hạ xuống, và ai hạ
mình xuống thì sẽ được nâng lên.”thì giờ đây, các linh mục của Chúa cũng được mọi
người nâng lên giữa họ để bù lại sự khiêm hạ quên mình phục vụ mọi người. Trong
cuộc sống, các ngài cũng luôn nhận được những quà biếu là những của ngon vật lạ
mà đôi khi trong đời các ngài chưa từng được thấy. Hay chỗ ở của các ngài luôn
được đảm bảo khang trang và sạch sẽ. Đó có lẽ là những ưu tiên mà Thiên Chúa muốn
dành cho các linh mục để gìn giữ và nâng đỡ các ngài. Nhưng có lẽ ưu tiên lớn
nhất mà Thiên Chúa ban cho các linh mục chính là việc các ngài được xức dầu
thánh hiến cho Chúa cách đặc biệt, và các ngài được nhận Chúa là phần gia nghiệp
đời đời của mình.
Nhờ tự ý khiêm nhượng và vâng phục mà các Linh Mục nên
giống Chúa Kitô và có những cảm thức như Chúa Giêsu Kitô. Các ngài được mời gọi
tình nguyện sống nghèo khó để nên giống Chúa Kitô một cách rõ ràng hơn và tận tụy
hơn với chức vụ thánh của mình. Bằng đời sống thánh thiện và chuyên chăm cầu
nguyện, các linh mục đã hy sinh hết mình để nên xứng đáng là linh mục của Chúa
và phục vụ dân Người. Và để được như vậy, các linh mục đã phải trải qua cuộc
chiến “quên mình” đầy cam go thử thách. Các ngài phải chiến đấu gian khổ và
cũng phải chịu đóng đinh cùng với Chúa Kitô để được trở nên trọn hảo mà dẫn dắt
đàn chiên Chúa trao phó về nhà Cha an toàn. Hiểu được những hy sinh lớn lao của
các linh mục như vậy, mỗi người giáo dân chúng ta hãy dâng lời tạ ơn Thiên Chúa
vì đã ban cho nhân loại thiên chức linh mục cao cả, và cũng xin ơn cho các linh
mục để các ngài luôn thắng vượt mọi cám dỗ mà thi hành tác vụ thánh của mình
cách trọn vẹn. Bởi vì các linh mục cũng là con người như chúng ta nên cần được
chúng ta cầu nguyện, nâng đỡ thông cảm để linh mục cảm thấy cuộc đời tận hiến của
mình có ý nghĩa.


