Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỌC SÁCH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỌC SÁCH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2024

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2024

ĐỒNG HÀNH - HUẤN THỊ

 ĐỒNG HÀNH

Khi những người thánh hiến đồng hành với người khác trên con đường phân định ơn gọi, họ buộc phải chia sẻ nguồn cội căn tính của họ.

Truyền đạt kinh nghiệm sống luôn luôn đòi hỏi phải hồi tưởng và tìm lại nguồn sáng đã hướng dẫn người đó đến việc chọn lựa ơn gọi riêng.

(Trích “Huấn thị Xuất phát lại từ Đức Kitô, cam kết sống đời thánh hiến trong ngàn năm thứ ba” Starting Afresh Christ số 17)

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2024

Trên đường băng 24. Chuyện thằng Quân

 Trên đường băng24. Chuyện thằng Quân

Remember: Vì em có nhiệt tình, em có trí tuệ, em có sự chăm chỉ và quan trọng nhất, em được lòng mọi người. Và sự chân thành của em xuất phát từ tâm sáng, tụi anh lăn lộn thương trường mười mấy năm nên nhận biết dễ dàng lắm. Giữa đứa mồm mép và đứa thật lòng, tụi anh nói chuyện 3 nốt nhạc là phát hiện ra.

Remember 1: Ông tổ để lại một nhân cách lấp lánh, một trí tuệ lung linh..... học, làm, kỷ luật. [CHUYỆN TRUNG ĐÔNG]


nguồn: https://sachtruyen.net/doc-sach/tren-duong-bang.752fe.0024

Năm ngoái, lúc tìm đơn vị thi công cho Villa De Tony ở quận 9, có anh bạn giới thiệu Tony đến một công ty xây dựng của nước ngoài. Bữa đó, ra tiếp Tony là một cậu còn trẻ tên Quân, thấy ghi trên danh thiếp là trưởng phòng. Tony ngạc nhiên, vì ngành này mà lên chức trưởng phòng thường là phải lớn tuổi. Hỏi ra mới biết là nó ở trọ gần chung cư Tony. Nên Tony rủ qua nhậu vào cuối tuần với nhóm bạn bè của mình.

Nó kể em mới học xong lớp 9, nghỉ học ở nhà phụ bố làm cửa sắt trên thị trấn Bắc Hà. Sau đó học trung cấp nghề ở Lào Cai ngành xây dựng dân dụng, vừa học vừa làm, tốt nghiệp cấp 3 hệ bổ túc. Sau đó vô Sài Gòn, em vừa đi phụ hồ, vừa tranh thủ học ngành xây dựng ở một cao đẳng dân lập trên Gò Vấp. Tình cờ em đọc một câu trong một cuốn sách, đại ý là đời người chỉ có một lần sống trên trái đất, nên đi đây đi đó ra thế giới bên ngoài cho biết. Thế là em lao vào học ngoại ngữ như điên, dù mấy lần bỏ cuộc, vì bị ngọng l, n, r, d, ch, tr,.. Ban ngày đứng dưới nắng nóng làm việc, tối đến chỉ muốn lăn ra ngủ. Nhưng ý chí của một người con trẻ lại bùng lên, em nắm tay lại và đứng bật dậy, em lại lốc cốc đến trung tâm và về nhà tự học đến khuya. Rồi có lần em thấy công ty này quảng cáo này tuyển nhân viên, em nộp đơn và được nhận vào làm, ông Tây sếp nói mày học gì không quan trọng, quan trọng là mày có cái gì trong đầu. Đúng 6 tháng sau, em được lên làm trưởng phòng, chỉ huy cả mấy chục đứa, có cả kỹ sư tốt nghiệp từ các đại học lớn như Bách Khoa, Công Nghiệp, Kiến Trúc...

Nó nói em 5h sáng đã ngủ dậy, tập thể dục rồi đi làm sớm nhất công ty. Lên dọn dẹp giấy tờ của mình và của các bạn trong phòng, coi các file trên máy tính, cái nào không xài thì xóa. Dọn dẹp máy tính cũng như dọn dẹp ở nhà vậy. Rồi thậm chí phụ chị lao công lau chùi toilet, hút bụi, lau kính trên cao chỗ chị ấy với tay không tới. Trong lúc làm việc, em ngồi viết ra các việc phải làm, nên chiều khi đóng máy tính thì mọi việc đều đã giải quyết hoặc em đã nắm được tiến độ là đang tới đâu, để mai vô xử lý tiếp. Buổi tối, em nán ở lại 1 tiếng hướng dẫn các bạn mới vào hay nhóm sinh viên thực tập. Nó nói mình hướng dẫn các bạn, mình cũng ôn lại kiến thức và nhiều cái mới các bạn phản biện, mình sẽ tìm hiểu thêm. Nên lúc họp với sếp lớn bên nước ngoài qua, nhiều kỹ sư tốt nghiệp Bách Khoa, Xây Dựng....nhưng nghe tiếng Anh lõm bõm hoặc không cập nhật kiến thức mới, em phải dịch lại cho hiểu sát nghĩa. Trong các lần tranh luận, em đều có căn cứ và lập luận rõ ràng đưa ra để mọi người tâm phục khẩu phục, dù em chỉ có cái bằng cao đẳng nghề gì đó thôi chứ không phải là kỹ sư hàn lâm. Tụi kỹ sư kia đầu tiên cũng coi thường em, nhưng riết thấy em tử tế và hiểu biết nên đành im lặng.

Có bữa Tony sang nhà trọ của nó để rủ đi uống cà phê. Nhà trọ của nó nằm sâu trong hẻm, ở chung với 3 đứa nữa. Vô thấy nó đang hì hục lau quạt trần. Thấy tivi bàn ghế gì đều sạch như mới. Nó nói 3 đứa kia làm biếng lắm, nói dọn dẹp làm gì, vì đây là nhà trọ. Nhưng nhà trọ cũng là nhà, chỗ mình ở phải sạch sẽ tinh tươm, mình hưởng chứ ai hưởng. Nhưng nếu để mặc thì ai làm anh? Thôi mình làm cho xong. Tony nói đúng, thể loại làm biếng thì nhà trọ nó không lau đã đành, cho nó cái biệt thự nó cũng không lau luôn. Nó nói em ngồi quan sát miết, cứ có góc nào trống là em thiết kế một cái gì đó, có khi chỉ là một cái kệ để bình hoa cho đẹp. Tối nào nếu không gặp khách nó cũng tự đi chợ nấu ăn cho sạch sẽ. Sau đó nó đi tập thể dục chạy bộ ở trung tâm thể hình, xong về tắm rửa sảng khoái, ngồi học anh văn hay đọc sách đến khuya, chỉ đi chơi với bạn bè vào tối thứ 7 hay sáng chủ nhật, còn lại thời gian là đầu tư cho trí tuệ và sức khỏe. Laptop Ipad nó cũng có nhưng chẳng bao giờ đụng đến khi ở nhà trừ khi phải làm thêm các bản vẽ. Nhìn nó sống rất văn minh. Trên tường là kệ sách có nhiều sách chuyên môn lẫn sách văn học, nó nói em tranh thủ đọc vào buổi tối trước khi ngủ, đọc sách giấy sẽ đỡ mỏi mắt hơn và thú vị hơn. Tony mở coi thì bao nhiêu sách kinh điển như "Đỏ và Đen", "Hãy Để Ngày Ấy Lụi Tàn", "Tiếng Chim Hót trong bụi mận gai", thậm chí "Miếng da lừa" của Balzac cũng có. Tony thấy thằng này còn trẻ mà đọc sách văn học như vậy, là đứa hay ho đẳng cấp đây, nên đồng ý cho đi theo rót rượu trong các cuộc nhậu với nhóm bạn.

Tony cũng hay gọi nó qua sửa giùm ống nước hay bắt lại điện đóm trong nhà. Nó nghe là tranh thủ mang đồ nghề qua làm liền, làm xong dọn dẹp hút bụi lau sạch như mới, cho tiền nhưng không lấy. Nên cả nhà Tony ai cũng mến. Nó thích ngồi nhậu với đám bạn Tony, vì thấy ai cũng thành đạt, có sự nghiệp riêng ổn định, bạn nào cũng có gia đình riêng bé nhỏ và thường xuyên gặp gỡ giúp đỡ nhau. Cuộc rượu cuộc trà nào cũng toàn đàm đạo chuyện văn thơ, không bao giờ bàn chuyện chính sự hay làm ăn gì cả, dù kẻ bán phân, người sản xuất nhôm nhựa, kẻ bán phấn đưa hương ( kinh doanh mỹ phẩm) chứ không phải là văn nghệ sĩ. Nên ngưỡng mộ lắm, nói các anh giúp em thiết kế" cuộc đời đi. Mình nói dù em có thiết kế" cuộc đời hay không thiết kế, anh tin là em sẽ hạnh phúc và thành công. Vì em có nhiệt tình, em có trí tuệ, em có sự chăm chỉ và quan trọng nhất, em được lòng mọi người. Và sự chân thành của em xuất phát từ tâm sáng, tụi anh lăn lộn thương trường mười mấy năm nên nhận biết dễ dàng lắm. Giữa đứa mồm mép và đứa thật lòng, tụi anh nói chuyện 3 nốt nhạc là phát hiện ra.

Mình cho nó 7 câu hỏi, kêu về suy nghĩ trả lời bữa sau mình thảo luận. Thứ nhất là the mission of life, tức sứ mạng của cuộc đời bạn là gì. Sứ mạng ở đây là mày muốn tương lai mày ra sao, một ông chủ một quán bánh bèo, một người lãnh đạo ở một tập đoàn, hay một giáo viên, một linh mục, một nhà hoạt động xã hội, hay đơn thuần chỉ là 1 người đàn ông có 1 gia đình bé nhỏ, hay thành cái ông gì đó mà mình mong ước. Nó về suy nghĩ 3 hôm. Cái bữa sau, nó đem qua cho Tony 1 con gà quay, dắt theo một cô bạn xinh xắn.

Cái anh em bày thịt gà rồi lấy bia ra uống. Cô bạn gái đi theo Quân tên là Loan, nhà giàu lắm, có mấy chục hecta trồng cà phê ở Di Linh. Cái Loan tốt nghiệp ngành bưu điện viễn thông nhưng làm ở công ty du lịch. Gia đình mua cho một cái nhà to đùng ở Phú Nhuận nhưng Loan không ở, nói em cho thuê một tháng cũng kiếm được 20 triệu. Còn em đi 1 cái phòng trọ gần chỗ làm, tháng 2 triệu thôi. Nó nói nhà to quá em ở 1 mình cũng sợ, lại lãng phí nên tính vậy gọn hơn. Tiền hàng tháng tích lũy được, lương thưởng cũng tằn tiện, để vài bữa nữa em đi du học tự túc chuyên ngành quản lý du lịch ở Thụy Sĩ. Em đam mê ngành du lịch anh à. Quân nói nếu Loan đi Thụy Sĩ thì Quân cũng sẽ tìm cách đi tu nghiệp ngành xây dựng bên Đức, có gì cuối tuần chạy qua núi An Pơ nấu cơm y chang như bây giờ nghen. Hai đứa cười tươi như hoa với kế" hoạch du học của mình, thấy thiệt dễ thương.

Nhìn cái Loan, Tony ưng mắt lắm. Vì thấy con gái mà biết vun biết vén ( một số bạn gái cũng chỉ biết vén mà không biết vun), nhà giàu mà tiết kiệm thì là đứa rất hay ho, nên ra hiệu nói 2 đứa em là một đôi rất tuyệt, anh duyệt. Cái Loan nói gia đình em cũng giới thiệu em nhiều mối, con trai bây giờ phần nhiều lười biếng nhớt thây anh ơi. Đàn ông gì mà bóng điện hư không biết sửa, cái toilet hư cũng kêu thợ, suốt ngày chỉ biết cà phê nhậu nhẹt với facebook game online, chả biết làm gì. Em quen với anh Quân vì thấy ảnh chỉn chu, chiều chủ nhật em hay qua nhà trọ của ảnh rồi nấu cơm ăn, thấy rất ngon lắm. Hèn gì thấy 2 đứa làm đồ nhậu mà khéo tay, thịt gà chặt miếng nào miếng nấy đều nhau, có miếng da phủ ở trên chứ không tan nát như Tony chặt.

Bữa đó, có anh Phương anh Tú, chị Thảo cũng là bạn của gia đình Tony nữa. Mấy bạn này cũng gần nhà nên có nhậu là gọi qua. Tony ghét nhậu ngoài quán, vì ồn ào, xô bồ. Vô quán gọi toàn đặc sản chứ có ăn được đâu, cứ 3 phút là cầm ly lên cụng 1 lần. ớ nước ngoài, người ta vô cụng 1 lần, rồi thôi, ai uống thì tự đưa lên miệng uống, chứ không có cụng hoài như ở ta. Vừa gắp miếng ăn đưa vào miệng,chưa kịp nhai đã cụng. Rồi màn cuối là cùng nhau vô trong toilet, có chỗ ghi rõ là " bồ nói", nôn thốc nôn tháo ra hết mọi món ngon vật lạ. Hồi xưa Tony đi làm sale, ông sếp dặn mày đi nhậu với khách hàng, nửa chừng mày giả bộ bỏ vô toilet,móc họng ra ói hết, rồi ra tỉnh táo nhậu tiếp nha. Tony chẳng bao giờ nghe lời, uống được bi nhiêu thì uống. Ai nói mặc kệ. Chớ mắc mớ gì mà phải khổ sở và lãng phí vậy? Uống bia uống rượu thì theo sở thích, theo tửu lượng chứ khích bác, nói này nói kia mần chi. Tony thây ai mà ép ép kiểu đó, đứng dậy trả tiền rơi bỏ về luôn. Các bạn trẻ nghe lời Tony, không phải nghe theo mấy câu khích tướng đó rồi uống như điên như khùng. Và mấy thằng ép rượu cũng là mấy đứa nhảm nhí, mối quan hệ đó cũng chẳng cần phải đầu tư làm gì mà phải ngại ngùng cả nể, dẹp cho xong. Khích tướng để làm ra tiền, để giàu có sang trọng, để văn minh đẳng cấp, để tử tế' giỏi giang thì còn được, còn ép nuốt cồn vào bụng, thì thôi, unfriend.

Văn hóa công sở ở đô thị Việt Nam bây giờ là thế, nhìn thấy chán. Tan giờ làm là đi nhậu. Buồn cũng nhậu. Vui cũng nhậu. Không buồn không vui cũng nhậu. Sao không đi tập gym, tập thể dục thể thao, chơi tennis, chơi cầu lông, đi bơi, đi hạc thêm ngoại ngữ, đi hạc nhảy, đi thăm bạn thăm bè, về nhà nấu ăn đọc sách dọn dẹp nhà cửa giúp đỡ người nhà? Riết thành thói quen, 5h chiều shut down máy là vọt đi. Vô nâng ly toàn nói mấy chuyện chính sự linh tinh, chém gió ào ào, say xỉn rồi phóng xe máy đảo qua đảo lại trên đường. Lương bổng có bi nhiêu đâu mà tối nào cũng ra quán, vừa tốn tiền, vừa mệt người, bữa sau dậy đâu có nổi. Bụng đứa nào mới hai mươi mấy tuổi mà đã phệ xuống, mặt mũi thì nhàu nát, bủng beo. Sức khỏe, trí tuệ gì cũng không có. Muốn nhậu nhẹt gì thì nên cuối tuần tổ chức ở nhà bạn, uống 2-3 chai cho nó hưng phấn, còn nhắm bữa nào muốn say túy lúy thì chơi uống rượu luôn, rồi ngủ lại đừng đi về nguy hiểm xe cộ.

Trở lại bữa nhậu hôm đó, mấy anh em vừa uống bia, ăn thịt gà, vừa bàn chuyện thơ chuyện văn hào hứng lắm. Một lúc Quân nó ngà ngà say, mới nói anh Tony à, em biết ơn anh lắm. Về câu hỏi anh cho em hôm trước, em về suy nghĩ kỹ rồi, sứ mạng của cuộc đời em là một bài hát. Để em hát anh nghe. Nói rồi nó cất giọng vang vang: "Làn gió thơm hương đêm về quanh khu nhà tôi mới cất xong chiều qua Tôi đứng trên tầng gác thật cao, nhìn ra chân trời xa xa Từ bao mái nhà đèn hoa sáng ngời, bầu trời thêm muôn vì sao sáng Tôi ngắm bao gia đình lửa ấm tình yêu, nghe máu trong tim hoà niềm vui lâng lâng lời ca"

Rồi cái Loan cũng góp giọng

"Loan ơi, Quân còn đi xây nhiều nhà khắp nơi Nhiều tổ ấm sống vui tình lứa đôi Lòng Quân thấy càng thương nhớ em

Dù xa nhau trọn ngày đêm, Quân càng yêu em càng hăng say. Xây cho nhà cao cao mãi"

Biết là bài "Những Ánh Sao Đêm" của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, vì hẻm thuộc lời nên Tony lật đật vô phòng ngủ lấy Ipad ra mở lời để cùng nhau ca. Mấy người bạn của Tony cũng lấy Iphone ra search lời bài hát, rồi biến thành tốp ca nam nữ. Đang hát, 2 người cạnh nhau sẽ nhìn nhau cười 1 cái hoặc lấy tay chỉ 1 chỗ nào đó rồi cùng nhìn, giống như trên sân khấu văn nghệ sinh viên ngày xưa vậy. Hát xong, thấy cái Loan gục nhẹ đầu vào vai Quân, nhìn đẹp đôi quá nên Tony mới nói, vài bữa tụi bây cưới nhau, tao đi đám cưới 1 cây vàng.. .(còn tiếp)

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2024

HUẤN THỊ ĐỜI SỐNG HUYNH ĐỆ CỘNG ĐOÀN - CỘNG ĐOÀN LẮNG NGHE VÀ THỰC HÀNH LỜI CHÚA

HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH GÒ VẤP

TIỀN VĨNH THỆ GIOAN PHAOLO II

Họ và Tên:

TÊRÊSA NGUYỄN KIỀU DIỄM

Số tờ: 03

BÀI THU HOẠCH

MÔN HUẤN THỊ ĐỜI SỐNG HUYNH ĐỆ CỘNG ĐOÀN

Năm: 2023 – 2024

Ngày 26/1/2024

 

ĐIỂM

NHẬN XÉT

 


Đề bài: Cộng đoàn sống và thực hành Lời Chúa

TRÌNH BÀY

"Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bướclà ánh sáng chỉ đường con đi" (Tv 119, 105). Sau khi học hiểu và củng cố lại kiến thức Huấn Thị Đời Sống Huynh Đệ Cộng Đoàn. Con xin chọn đề tài Cộng đoàn sống và thực hành Lời Chúa” để trình bày khía cạnh trong đời sống cộng đoàn.

Thử nghiệm mà xem, bất cứ điều gì, lãnh vực nào, nền tảng chi cũng đều có Lời Chúa trích dẫn như kim chỉ nam hướng đến điều hoàn thiện, tuyệt hảo, viên mãn thì đời sống thánh hiến cũng thế. Lời Chúa là nguồn mạch nuôi dưỡng và len lỏi vào từng ngõ ngóc ngách trong mọi khía cạnh của đời sống con người và cụ thể hơn là đời sống thánh hiến: Trong Thánh lễ, Các Giờ Kinh Phụng vụ, Chầu Thánh Thể, công bố Lời Chúa giúp mỗi thành viên trong cộng đoàn ăn sâu hơn vào tâm trí. Đồng thời, việc suy niệm Lời Chúa, chia sẻ Lời Chúa trong cộng đoàn cũng tạo nên bầu khí hiệp thông huynh đệ, hiểu và cảm thông là mối dây thắt chặt tình huynh đệ cộng đoàn.

Để thực hiện chủ đề Năm Mục vụ 2024 “Thúc đẩy sự tham gia đời sống Giáo hội”, với mô hình Hội thánh hiệp hành, Đức Tổng Giám Mục Giuse Nguyễn Năng đã nêu lên giá trị và định hướng của Tin Mừng trong sự hiệp thông, tham gia và sứ vụ. Trong tiến trình ấy, Đức Tổng Giuse cũng mời gọi Giáo phận Sài Gòn nói chung và cách riêng là mỗi cá nhân, đặc biệt hơn là mỗi tu sĩ chúng ta thực hiện điểm nhấn đó là vực dậy tinh thần khao khát đọc, học hỏi, suy ngẫm, cầu nguyện và sống Lời Chúa với mục đích là để khơi dậy một tinh thần mới, lòng khao khát Lời Chúa và sống Lời Chúa. Ắt hẳn chúng ta còn nhớ đến chủ đề trong sứ điệp truyền giáo 2023 của Đức Thánh Cha Phanxicô là “Lòng bừng cháy, chân bước nhanh”, thế thì tu sĩ phải là những người có lòng khao khát Lời Chúa cách bừng cháy hơn và chân bước nhanh hơn để gắn bó với Lời Chúa.

Quả không sai khi thực hiện chủ đề tham gia vào đời sống Giáo hội, không ai cho cái mà họ không có, mỗi tu sĩ phải “có” chút gì đó, thì mới “cho” được, theo tinh thần linh đạo của Dòng Đa Minh “Nói với Chúa [có], và nói về Chúa [cho]”, nói với Chúa đó là đi tìm cái “có”, có Chúa khi ta tham dự Thánh lễ, các Giờ Kinh Phụng vụ, giờ Chầu Thánh Thể, Lectio Divina, cầu nguyện chung riêng hằng ngày và chia sẻ Lời Chúa trong cộng đoàn, cũng trong cộng đoàn nơi con đã từng hiện diện, cũng đều có những bảng biểu để viết câu Lời Chúa như ý lực sống trong ngày. Ngay cả ban Truyền thông của Hội Dòng chúng ta cũng có chương trình “Suy niệm Lời Chúa hằng ngày” được đăng trên nền tảng youtube, trên trang web của Hội Dòng như cách thức vực dậy tinh thần những ai thiện chí khao khát tìm hiểu và học hỏi Lời Chúa, có như thế thì chúng ta mới mạnh dạn và tự tin “nói về Chúa”, chia sẻ, trao tặng cho hết thảy những ai chúng ta gặp.

Hơn ai hết, từ cá nhân mỗi tu sĩ sau đó lan tỏa cho cả cộng đoàn, phải luôn là những người gắn bó khăng khít và mật thiết với Lời Chúa, làm sao để làm cho Lời Chúa thấm nhuần vào trong tiềm thức, trong tâm tư, tình cảm và trong suy nghĩ của mỗi tu sĩ chúng ta, để con người chúng ta phải thực sự là con người của Lời Chúa, phân định và suy nghĩ theo Lời Chúa, hành động và quyết định theo tiêu chuẩn của Lời Chúa, bởi vì, nếu chúng ta không sống theo Lời Chúa thì đời tu của chúng ta sẽ rất hời hợt và đời sống của chúng ta chỉ là tối thiểu mà thôi, chứ chưa phải là tối đa.

Rồi biết đâu bất ngờ, tai bay vạ gió ập tới, một chút thử thách trong đời sống, Bề trên phải đưa ra quyết định, còn tôi thì muốn theo ý riêng mình, lúc đó sẽ rất dễ dàng và sẵn sàng từ bỏ ơn gọi để ra đi theo sở thích, theo ý muốn của mình. Như vậy nghĩa là Lời Chúa chưa thấm nhuần vào trong con người, ví như tôi chỉ đi theo Chúa là khi ý Chúa còn phù hợp với ý tôi, còn khi mà tôi gặp hoàn cảnh không thích hợp với tôi, trái với ý muốn của tôi, thì lúc đó, liệu rằng, tôi còn có khả năng để sống theo Lời Chúa hay không? Bao lâu mọi sự còn vừa ý tôi thì Lời Chúa rất tuyệt vời, tốt rất tốt, hay rất hay và đẹp rất đẹp, tôi sống Lời Chúa vì Lời Chúa đang rất hợp với tôi, còn khi Lời Chúa không còn phù hợp với tôi nữa thì tôi sẽ rũ bỏ. Đặt trường hợp, nếu tôi làm theo Lời Chúa như thế, thì tôi sẽ phải hy sinh, vậy tôi có dám hy sinh đời tôi cho Lời Chúa hay không?

Vì Lời Chúa quá thách đố, cho nên, phải suy gẫm Lời Chúa và để cho Lời Chúa thấm thật thấm, thấm sâu thật sâu trong lòng mình, để mình dám quyết định và chọn lựa theo thánh ý Chúa, chứ đừng chọn lựa theo ý riêng mình. Nhờ Lời Chúa, chúng ta được tăng cường và bồi bổ, dưỡng sức cho đời sống nội tâm.

Thánh Alberto Cả nói, chúng ta cần phải “thường xuyên được nuôi dưỡng bằng sự ngọt ngào của Lời Chúa, Lời đã trở thành xác phàm và ở giữa chúng ta”, trong những người anh chị em nhỏ bé nhất, đặc biệt là trong cộng đoàn, trong Hội Dòng chúng ta. [1] Cộng đoàn phải được xây dựng trên nền tảng Lời Chúa, sống với nhau trong tinh thần “Tám Mối Phúc Thật”, trong tình yêu thương huynh đệ của Tin Mừng, bác ái huynh đệ là biểu hiện tình yêu Ba Ngôi Thiên Chúa. [2] Chúng ta được biến đổi nhờ dìm mình trong Lời Chúa. Lời Thiên Chúa hoạt động trong ta, nuôi dưỡng chúng ta, làm cho chúng ta trở nên sống động, trở nên người, đưa chúng ta vào cuộc đời, hình thành trong ta tình bằng hữu là chính sự sống của Thiên Chúa. [3] Một cộng đoàn trao ban sự sống sẽ là một cộng đoàn trong đó chúng ta trân trọng và chia sẻ Lời Chúa. Chúng ta đọc Kinh Thánh mỗi ngày như lương thực buôi dưỡng tinh thần, cải thiện đời sống, bồi bổ nhiệt tâm tông đồ. [4]. Xin Chúa giúp con luôn biết khao khát kiếm tìm và học hỏi Lời Chúa để đem Tin Mừng của Chúa đến với mọi người. 

 



[1] HỘI DÒNG ĐA MINH LẠNG SƠNCANH TÂN ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN: THỰC THI QUYỀN BÍNH TRONG MỘT CỘNG ĐOÀN TRƯỞNG THÀNH – THÁNG 3/2018 – TRANG 20.

[2] HỘI DÒNG ĐA MINH LẠNG SƠNCANH TÂN ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN: THỰC THI QUYỀN BÍNH TRONG MỘT CỘNG ĐOÀN TRƯỞNG THÀNH – THÁNG 3/2018 – TRANG 20.

[3] HỘI DÒNG ĐA MINH LẠNG SƠNCANH TÂN ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN: THỰC THI QUYỀN BÍNH TRONG MỘT CỘNG ĐOÀN TRƯỞNG THÀNH – THÁNG 3/2018 – TRANG 21.

[4] X. HP 48.2; GL 663.3

Thứ Tư, 20 tháng 12, 2023

TẶNG MỘT VẦNG TRĂNG

 TẶNG MỘT VẦNG TRĂNG

Tác giả: Lâm Thanh Huyền
Dịch giả: Phạm Huê

tangmotvangtrang2Một vị thiền sư nọ cất túp lều tranh trong rừng sâu sống ẩn dật tu luyện không tranh đua với đời. Thiền sư tiếp xúc với cỏ cây nhiều hơn con người cho nên tâm hồn ông rất thanh thản vô vi. Một đêm trăng sáng vằng vặc, ông đi dạo chơi trong núi, giữa khung cảnh thanh tịnh huyền ảo đó, ông đột nhiên khai ngộ ra tự tính bát nhã đã tiềm ẩn từ lâu trong người.
Nhà sư vui mừng rảo bước ra về, không ngờ nơi ông tu hành đang có sự viếng thăm của một kẻ trộmTội nghiệp cho tên trộm, hắn không tìm thấy được vật gì quí giá trong túp lều tranh đành thất thểu bước ra thì chạm mặt nhà sư. Thật ra thì nhà sư đã về đến nhà từ lâu nhưng ông ngại sẽ làm cho tên trộm giật mình, vì vậy ông đã nấn ná phía bên ngoài đợi cho tên trộm bước ra, tay ông cầm sẵn chiếc cà sa bạc màu mà ông đã mặc nhiều năm trên người. Tên trộm hơi bỡ ngỡ chưa biết phải làm sao thì nhà sư đã lên tiếng:
- Con lặn lội đường xa đến thăm, ta không nỡ để con ra về tay không. Trời về khuya gió lạnh, con hãy cầm đỡ tấm cà sa này xem đó như một món quà nhỏ của ta tặng.
Nói xong ông khoác chiếc áo cũ lên người tên trộm, con người đáng thương cảm thấy ngỡ ngàng, hắn lầm lũi ra đi mà không nói được một lời.
Nhìn theo kẻ trộm dần dần khuất vào bóng đêm, nhà sư thở dài lẩm bẩm:
- Hỡi kẻ đáng thương, ta ước gì có thể tặng cho con một vầng trăng sáng vằng vặc của đêm nay.

Nhà sư không tặng được vầng trăng cho tên trộm cho nên ông cảm thấy xốn xang. Trong đêm sáng trăng thanh tịnh này, không có gì đẹp và thanh khiết cho bằng ánh trăng. Khi ông muốn mang ánh trăng tặng cho người khác, ngoài cái đẹp của sự vật, còn có một ý nghĩa trong sạch và thanh thoát cho tâm hồn. Từ ngàn xưa, những vị Đại Đức của Thiền Tông thường dùng ánh trăng để tượng trưng cho tự tính của con ngườilý do là vầng trăng đêm mang ánh sáng dịu dàngbình đẳng chiếu sáng khắp nơi. Làm thế nào để tìm cho được một ánh trăng sáng trong tâm hồn thường là mục tiêu của người theo đạo Thiền. Dưới mắt của nhà sưkẻ trộm kia bị dục vọng làm mờ đôi mắt, cũng như vầng trăng sáng bị mây đen che phủ. Một con người không tìm được hướng đi, không tự chiếu sáng lấy mình, chính là một điều vô cùng bất hạnh.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đánh thức ông dậy, nhà sư mở mắt ra thì thấy tấm áo cà sa đã được xếp ngay ngắn đặt bên cạnh từ lúc nào. Nhà sư cảm thấy vui mừng hơn bao giờ hết, ông lẩm bẩm nói rằng:
Cuối cùng thì ta cũng tặng được cho con người đáng thương kia một vầng trăng sáng rồi.

Chắc là bạn không thể ngờ là vầng trăng cũng có thể trở thành một món quà tặng. Điều này kể ra cũng lý thú lắm nhỉ. Trong cuộc sống thực tế của chúng ta, có những sự vật vô hình không thể nào làm quà tặng được. Dĩ nhiên là bạn không thể nào nói với người ăn mày ngoài đường như thế này: "Tôi tặng cho ông một chút từ bi". Chúng ta chỉ có thể dùng số lượng tiền bạc hoặc hiện vật nhiều hay ít để đo lường tấm lòng từ bi đó. Cũng như bạn không thể nào nói với người yêu của bạn rằng: "Anh tặng cho em 100 cái tình yêu", bạn chỉ có thể tặng cho nàng 100 đóa hoa hồng. Cũng từ số lượng hoa hồng, người ta có thể đo lường được mức độ say đắm và tấm lòng trung kiên với người yêu. Tuy rằng lối tính toán và đo lường này không phải lúc nào cũng chính xác. Đôi khi người tặng hoa hồng có thể lại là người thật lòng thương yêu và tình yêu của họ lại còn nồng nàn và chín chắn hơn cả những người tặng hột xoàn cho người đẹp nữa, bạn ạ.


Thế nhưng trên cõi đời này, có nhiều sự việc như tình bạn, tình yêu, chính nghĩahạnh phúcbình antrí tuệ đều là những thứ vô giá mà chúng ta không thể nào dùng những sự vật hữu hình để đo lường. Đây cũng là một điều làm cho giữa con người và con người có những sự hiểu lầm nhau trên giá trị của những sự việc vô hình trừu tượngCon người thường dùng những vật hữu hình để diễn đạt những tín hiệu của tâm linh, như là tình yêu thươnglòng hiếu thảo, sự biết ơn chẳng hạn. Thế nhưng trong quá trình để đo lường những sự việc vô hình đó chắc chắn thế nào cũng có những chênh lệch, mà sự chênh lệch này thường khiến cho bạn bè hiểu lầm, tình ruột thịt trở thành thù nghịch, kẻ yêu nhau trở thành nghi kỵ, thù ghét nhau.
Những tình cảm vô hình giá trị đó có một sự tiếp cận với triết lý của Phật Học: "chỉ có thể lãnh hội mà không thể nào truyền đạt". Thí dụ như một cái siết tay thân mật giữa đôi bạn thân, một nụ hôn nồng cháy của đôi tình nhân, một nụ cười âu yếm giữa vợ và chồng, một tiếng kêu mẹ thân yêu thắm thiết, hoặc một lời cầu chúc đẹp đều là những món quà tặng cho nhau quí giá nhất mà không có một khối lượng tiền của nào có thể mua được(hay một sự quan tâm đặt biệt xuất phát từ đáy lòng cũg là một món quà quý giá hơn cả mọi hiện vật )

Trên thế gian không có một phương thức cố định nào có thể huấn luyện cho con người biểu lộ những tình cảm vô hình đó. Thế nhưng theo tôi nghĩ, phương pháp duy nhất để huấn luyện cho bản ngã có thể diễn đạt được những tình cảm này là chúng ta hãy quay lại phán xét về chính bản thân, tìm nhiều phương thức để làm giàu nhân cách, khiến cho bản thân chúng ta trở thành thuần thiện, nhiệt tình, vô tư thì tự nhiên những tình cảm vô hình bạn dành cho kẻ khác sẽ biểu hiện một cách rõ ràng trên sắc diện.
Khi sự chân thành của bạn((Lòng từ bi)) có thể lộ ra trên sắc diện thì lúc đó bạn có thể tặng một vầng trăng cho kẻ khác mà chắc chắn đối phương sẽ dễ dàng nhận được món quà quí giá này.
Nếu lúc nào chúng ta cũng giữ được tấm lòng trong sạchtính tình khoan dungtự tâm yên tĩnh, lục căn thanh tịnh thì đừng nói một ánh trăng mà nhiều ánh trăng cũng có thể làm quà tặng cho kẻ khác được. ánh trăng không chỉ đơn thuần dùng để tặng cho nhau mà còn có thể chiếu sáng lẫn nhau, soi đường cho nhau, hồi hướng cho nhau(rất đúng)
Vì vậy khi nhà sư nói với tên trộm: "Ước gì ta có thể tặng cho con một vầng trăng sáng", đó chính là tiếng nói của một tấm lòng từ bi, trong sạch. Tấm lòng từ bi đã khiến cho kẻ trộm cảm nhận được và xấu hổ vì hành động bất lương. Hắn đã ngộ đạo và quay lại con đường phúc thiện tràn đầy ánh sáng.