“Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu.”
Hồi nhỏ nghe câu này, mình cứ nghĩ đơn giản là… lúa nặng hạt thì nó cúi xuống thôi.
Lớn lên rồi mới hiểu, đó không chỉ là chuyện của cánh đồng.
Có những người càng biết nhiều lại càng nói ít.
Càng trưởng thành lại càng nhẹ nhàng với người khác.
Họ không cần phải hơn thua trong từng câu nói.
Không cần chứng minh mình giỏi hơn ai.
Cũng chẳng vội vàng phán xét hay áp đặt.
Giống như bông lúa kia…
khi đã đầy hạt, nó chọn cúi xuống — không phải vì yếu, mà vì đã đủ.
Còn những bông lúa chưa chín, lại thường đứng thẳng.
Như cách nhiều người khi còn nông nổi, dễ tự cao, dễ hơn thua,
dễ nghĩ mình đã hiểu hết mọi thứ.
Trưởng thành không phải là trở nên giỏi hơn người khác…
mà là học cách dịu lại, khi mình đã đủ đầy bên trong.
Như bông lúa chín — lặng lẽ cúi đầu giữa cánh đồng,
nhưng lại là thứ quý giá nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét