Nét Đẹp Thầm Lặng Của Phục Vụ
Có người hỏi: “Phục vụ nhiều vậy, có mệt không?” – Có
chứ! Nhưng chính trong những vất vả ấy, ta lại tìm thấy niềm vui sâu xa của ơn
gọi. Bài viết là lời chia sẻ chân thành về ý nghĩa của việc phục vụ trong đời sống
đức tin: khi đôi tay bận rộn vì Chúa, trái tim lại gần Ngài hơn. Mỗi việc nhỏ –
cắm một bông hoa, dạy một em nhỏ đọc kinh, hay quét dọn Nhà Chúa – đều là cách
ta chạm đến trái tim Thiên Chúa và làm cho tình yêu Ngài được lan tỏa.
Có người hỏi: “Phục vụ nhiều vậy, có mệt không?”
Thật ra là có. Nhưng khi dừng lại, lòng lại thấy trống
vắng!
Ai đã từng một lần cắm hoa trong nhà thờ, dạy giáo lý
cho các em, quét dọn chuẩn bị cho một Thánh lễ trọng thể, hay soạn những giờ
canh thức – diễn nguyện... sẽ hiểu rằng: phục vụ không chỉ là công việc, mà là
ơn gọi của tình yêu. Khi đôi tay bận rộn vì Chúa, trái tim lại gần Chúa hơn.
Khi ta quên mình, ta tìm lại được ý nghĩa sâu xa của đời sống đức tin. Mỗi việc
nhỏ làm vì Chúa – dù thầm lặng – đều làm cho lòng ta lớn lên, cộng đoàn thêm ấm
áp, và dung mạo Đức Kitô được tỏ hiện cách sống động.
Người không phục vụ dễ khép kín, dễ phàn nàn. Người phục
vụ, dù vất vả, lại thấy vui vì góp được một phần nhỏ để Nhà Chúa trang nghiêm
hơn, các em ngoan hơn, cộng đoàn hiệp nhất hơn. “Phục vụ không làm ta mất gì –
chỉ làm ta giàu hơn trong ân sủng.” Có thể chẳng ai thấy, chẳng ai khen, chẳng
ai nhớ đến, nhưng chính Chúa nhìn thấy: từng giọt mồ hôi, từng nụ cười cố giữ
khi mệt. Ngài ghi lại tất cả. Phần thưởng của người phục vụ không phải là tiếng
vỗ tay, mà là bình an sâu xa khi được sống đúng với ơn gọi làm con Chúa.
Phục vụ cũng là con đường gần nhất để nên giống Đức
Giêsu – Đấng đã quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Khi ta cúi xuống cắm một
bông hoa, lau một chiếc ghế, nhặt một cọng rác, hay dạy một em nhỏ đọc kinh,
chính khi đó ta đang chạm đến trái tim Thiên Chúa, vì Ngài hiện diện trong những
điều nhỏ bé nhất.
Vì thế, đừng chờ rảnh mới phục vụ, đừng đợi mời mới dấn
thân, đừng cần ai nhắc mới bắt tay vào việc. Hãy bước tới, dẫu mệt, dẫu bận, bởi
chính khi dám hy sinh, tâm hồn ta lớn lên và cộng đoàn được sống. Phục vụ không
phải chỉ là làm thêm một việc, nhưng là chọn một cách sống. Và ai đã từng nếm vị
ngọt của phục vụ, sẽ không thể quay lại sống thờ ơ nữa.
Hạ Trắng – MRP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét