Cô
gái ở TGP Hà Nội chửi Chúa, chửi Đức Mẹ, chửi Giáo hội…
suốt
hơn 20 năm
Có những
khoảnh khắc trong đời, bạn chợt nhận ra lòng mình nặng trĩu với những nỗi buồn
sâu thẳm, những vết đau âm ỉ, những nỗi sợ vô hình và những mối lo không tên,
mà dường như chẳng ai trên đời có thể thấu hiểu. Khi nỗi khổ như cơn bão cuốn lấy
tâm hồn, khiến bạn lạc lối trong chính những suy tư của mình, bạn sẽ làm gì để
tìm lại ánh sáng của bình an và niềm vui sống? Liệu có con đường nào dẫn bạn vượt
qua bóng tối, để khám phá ý nghĩa và hạnh phúc đích thực của cuộc đời?
Tôi tên là
Maria, một cô gái Công giáo bình thường sống tại Gx Phùng Khoang, TGP Hà Nội.
Trong lòng tôi từng mang một bí mật kinh hoàng: từ khi lên bốn tuổi, những tiếng
chửi rủa Chúa, Đức Mẹ, các thánh, và cả các linh mục không ngừng vang lên trong
đầu.
Những âm
thanh ấy như một cơn ác mộng, ám ảnh tôi suốt hai mươi năm, khiến tôi sống
trong sợ hãi, mặc cảm tội lỗi, và tuyệt vọng. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ câu
chuyện của mình – hành trình vượt qua rào cản tâm lý, tìm lại bình an, và khám
phá tình yêu vô biên của Thiên Chúa.
Cơn bão
trong tâm hồn
Tôi còn nhớ
rõ ngày định mệnh ấy, khi tôi, một cô bé bốn tuổi, lần đầu nghe thấy những tiếng
chửi báng Chúa vang lên trong đầu. Tôi hoảng loạn, không hiểu tại sao những lời
kinh khủng ấy lại xuất hiện.
Tôi nghĩ rằng
mình đã phạm tội tày trời, rằng Chúa sẽ không bao giờ tha thứ, và hỏa ngục đang
chờ đợi tôi. Nỗi sợ ấy lớn dần theo năm tháng, biến tôi thành một cô gái sống
trong bóng tối của chính tâm hồn mình.
Mỗi lần
tham dự thánh lễ, tôi đứng trước nhà tạm, lòng nặng trĩu. Những tiếng chửi báng
lại vang lên, như muốn xé toạc niềm tin yếu ớt của tôi. Tôi cố gồng mình, lắc đầu,
nắm chặt tay để kiểm soát, nhưng càng chống cự, chúng càng trở nên mãnh liệt.
Tôi không
dám rước lễ, vì sợ lòng mình không xứng đáng. Mỗi tuần, tôi bước vào tòa giải tội,
nhưng chỉ dám xưng tội một cách mơ hồ, giấu đi sự thật vì sợ bị phán xét. Tôi
tin rằng tội chửi Chúa là tội không thể tha thứ, và tôi đã tự kết án mình vào
ngục tù của mặc cảm.
Tôi sống
trong cô đơn. Không ai biết bí mật của tôi, không ai hiểu nỗi đau tôi mang. Hằng
đêm, tôi mất ngủ, bị những tiếng chửi ấy thống trị. Tôi bỏ bê học hành, thu
mình lại, tránh giao tiếp, vì nghĩ rằng dù cố gắng thế nào, tôi vẫn sẽ kết thúc
trong hỏa ngục.
Trong suốt
gần hai mươi năm, tôi chỉ biết bám víu vào Chúa, cầu xin Ngài cứu tôi, dù lòng
tôi đầy nghi ngờ liệu Ngài có còn thương tôi không.
Ánh
sáng đầu tiên
Rồi một
ngày, Chúa đã đáp lời. Ngài dẫn tôi đến lớp giáo lý của Cha Gioan, một linh mục
đầy lòng thương xót. Trong những bài giảng của ngài, tôi nghe được câu chuyện về
những người cũng bị ám ảnh bởi những tiếng chửi trong đầu, nhưng họ đã được chữa
lành.
Cha nói rằng
những âm thanh ấy không phải là tội lỗi của tôi, mà chỉ là “ký ức dĩ vãng” – những
âm thanh từ quá khứ, không phản ánh lòng tôi. Lời ấy như một tia sáng xuyên qua
bóng tối. “Hóa ra, tôi không có tội,” tôi thầm nghĩ, và lần đầu tiên sau bao
năm, lòng tôi nhẹ nhõm.
Cha Gioan
khuyến khích tôi tham gia khóa tĩnh tâm tại nhà tĩnh tâm Giêrađô, nơi tôi có thể
đối diện với chính mình trong sự tĩnh lặng. Tôi bước vào khóa tĩnh tâm với cả
hy vọng và sợ hãi.
Cha hướng
dẫn: “Con phải đưa những tiếng chửi ấy ra ánh sáng, mổ xẻ chúng, thì mới được
chữa lành.” Tôi run sợ khi phải viết ra những lời tục tĩu từng ám ảnh mình,
nhưng tôi lấy can đảm, tin vào lời Cha và tình yêu của Chúa.
Đối diện
với ký ức
Trong sự
tĩnh lặng của nhà tĩnh tâm, tôi bắt đầu hành trình truy tìm nguồn gốc của những
tiếng chửi. Tôi viết ra tất cả, từ hiện tại ngược về quá khứ, ghi lại từng ký ức
liên quan.
Điều kỳ diệu
xảy ra: khi đặt bút viết, những âm thanh từng khiến tôi kinh hoàng dần trở nên
rõ ràng. Chúng không phải là ý muốn của tôi, mà là những lời tôi vô tình nghe
được từ đâu đó. Khi viết về tuổi lên bốn, ký ức của tôi dừng lại, mờ mịt. Tôi gọi
điện hỏi cha mẹ, nhưng họ không nhớ có sự kiện gì đặc biệt.
Sau khóa
tĩnh tâm, Cha linh hướng giải thích: “Có thể khi còn nhỏ, ai đó bế con ra
ngoài, và con đã nghe những lời chửi báng từ những người có ác cảm với Giáo hội.”
Lời giải
thích ấy như một chìa khóa mở ra cánh cửa bình an. Tôi nhận ra rằng những tiếng
chửi ấy không phải là của tôi, không phải là tội lỗi của tôi. Chúng chỉ là ký ức,
và tôi có thể buông bỏ chúng.
Bình an
và ơn chữa lành
Từ đó, những
tiếng chửi dần biến mất. Chúng chỉ còn xuất hiện hiếm hoi khi tôi căng thẳng,
nhưng tôi không còn sợ hãi. Thay vì chống cự, tôi bình tĩnh lắng nghe, dâng
chúng lên Chúa, và để Ngài chữa lành.
Tôi bắt đầu
rước lễ trở lại, cảm nhận sự hiện diện của Chúa trong lòng với niềm vui chưa từng
có. Tôi không còn là cô bé sợ hãi, trốn tránh tòa giải tội hay co mình trong
bóng tối. Tôi giờ đây sống với niềm tin và hy vọng, biết rằng Chúa đã tha thứ
và yêu thương tôi.
Hành trình
chữa lành dạy tôi một bài học quý giá: ký ức có sức mạnh lớn, có thể giam cầm
ta trong đau khổ, nhưng khi dám đối diện và đặt chúng trong tình yêu của Chúa,
ta sẽ tìm thấy tự do.
Tôi học được
rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái Ngài, ngay cả khi chúng tôi cảm thấy
mình không xứng đáng. Như Thánh Vịnh 34:18 nói: “Chúa gần gũi những kẻ tan vỡ
cõi lòng, cứu chữa những tâm hồn dập nát.”
Lời mời
gọi đức tin
Câu chuyện
của tôi là lời chứng về lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Nếu bạn đang
mang trong lòng những vết thương, những ám ảnh, hay những mặc cảm tội lỗi, xin
đừng tuyệt vọng.
Hãy can đảm
bước vào sa mạc tâm hồn, đối diện với những góc tối trong bạn, và đặt chúng
trong tay Chúa. Ngài sẽ dẫn bạn đến với ánh sáng, như đã làm với tôi.
Tôi tạ ơn
Chúa đã dẫn tôi đến với Cha Gioan, nhà tĩnh tâm Giêrađô, và cộng đoàn Giáo hội,
nơi tôi tìm thấy sự chữa lành. Tôi tạ ơn Ngài vì đã cho tôi thấy rằng không có
nỗi đau nào quá lớn mà Ngài không thể xoa dịu. Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường
đã qua, lòng tôi trào dâng niềm vui và hy vọng.
Tôi biết rằng
mình vẫn có thể “bình an trên trần thế và hy vọng hưởng Nước Trời mai sau.” Một
chân trời tươi sáng đã mở ra, và tôi mời bạn cùng tôi bước đi trong ánh sáng của
Chúa.
CGVST.COM biên soạn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét