Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

CUỘC SỐNG AI BIẾT TRƯỚC NGÀY MAI

 

CUỘC SỐNG AI BIẾT TRƯỚC NGÀY MAI

Một nữ công nhân làm việc tại nhà máy chế biến đông lạnh. Ngày hôm ấy, sau khi hoàn thành công việc, như thường lệ cô đi vào kho đông lạnh để kiểm tra một chút. Đột nhiên, cửa phòng lại bị đóng và khóa lại, cô bị nhốt ở bên trong mà không một ai biết.

Cô vừa hét khản cổ họng vừa đập cửa với hy vọng có người nghe được tiếng mình mà đến cứu nhưng vẫn không có ai nghe thấy. Lúc này tất cả công nhân đã tan ca, toàn bộ nhà máy đều yên tĩnh.

Sau 6 giờ chiều hôm ấy, nữ công nhân lạnh cóng người, tuyệt vọng và đau khổ… Đang lúc cô tưởng như không chịu đựng được nữa thì bất ngờ được người bảo vệ đến mở cửa cứu ra ngoài.

Hôm sau, cô gái hỏi người bảo vệ tại sao lại biết mình ở trong đó để đến mở cửa, mặc dù đây không phải khu vực mà ông ấy quản lý.

Người bảo vệ trả lời: “Tôi làm việc ở nhà máy này đã 35 năm rồi. Mỗi ngày đều có mấy trăm công nhân ra ra vào vào. Nhưng cô là người duy nhất mà ngày nào sáng sớm đi làm cũng chào hỏi tôi và buổi tối tan làm lại chào tạm biệt tôi trong khi có rất nhiều người xem như không nhìn thấy tôi vậy! Hôm nay, tôi biết rõ ràng buổi sáng cô có đi làm bởi vì sáng sớm cô còn nói “cháu chào bác!” Nhưng sau khi tan làm buổi chiều, tôi lại không nghe thấy tiếng cô chào: “Tạm biệt bác, hẹn ngày mai gặp lại!” Thế là tôi quyết định đi vào trong nhà xưởng tìm xem xem thế nào. Tôi đi đến những chỗ góc hẻo lánh tìm cô và cuối cùng lại nghe thấy tiếng khóc và tìm thấy cô ở trong kho đông lạnh…“

Hãy luôn khiêm tốn nhã nhặn, yêu thương và tôn trọng những người xung quanh mình bởi vì bạn không thể biết được điều gì sẽ xuất hiện vào ngày mai!

 

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2025

GAP YEAR

 GAP YEAR


Sáng nay, ở khu vực gần Vincom Trần Phú Nha Trang có 1 bạn Tây bán vé số.

Tôi tò mò nên gọi vào mua cho chục tờ rồi phỏng vấn:

PV- Mày là người nước nào?

*Tao đến từ Mỹ. Còn mày?

PV- Tao Việt Nam.

*Ủa sao nói tiếng Anh hay vậy, mày học tiếng Anh ở đâu?.

PV- Thì học từ YouTube, trên mạng đầy. Sao mày làm nghề này?.

*Tao đang gap year (1 năm nghỉ ngơi sau khi học xong trung học hoặc ĐH). Tao đi lang thang Đông Nam Á, chỗ nào thích thì ở vài tháng, tự đi làm kiếm tiền đi chơi tiếp.

PV- Nhưng sao mày biết mà bán vé số?.

*Tao hỏi thằng cu kia (lấy tay chỉ xa xa có 1 thèng cu người Việt cũng đang bán vé số cho Tây), chia nhau ra bán và chia tiền lãi vào mỗi chiều, vì tao đang chờ kết quả phỏng vấn của 1 quán pizza ở đây để làm phục vụ.

PV- Rồi mày có lấy tiền của cha mẹ để ăn học hay sinh sống không?,????.

*Không, tiền của họ mà. Tiền mình làm ra thì mới có quyền xài. Lấy của người khác xài thì nhục chết.

PV- Rồi mày ở bang nào ở Mỹ, có là sinh viên không?.

*Tao người Iowa, học xong trung học thì đi Miami học cao đẳng du lịch vì tao thích phục vụ và thích biển. Vay tiền nhà nước đóng học phí còn tự làm thêm để ăn. Có khi tao ngủ ở mấy chỗ công cộng nữa, tốt nghiệp xong là đi chơi liền.

PV- Hay vậy. Rồi mày thấy Việt Nam ra sao?

*Tiềm năng. Giao thông lộn xộn thứ nhì thế giới sau Ấn Độ nhưng có cơ hội phát triển hơn, nhất là những thành phố nhỏ như Nha Trang, Quy Nhơn, Hội An, Huế, Ninh Bình.

PV- Rồi sau khi ở VN thì mày đi đâu????.

* Tao chưa biết, chắc là đi Lào hay Campuchia. Hoặc châu Phi.

PV- À mày mấy tuổi và đã đi bao nhiêu nước rồi???.

*Tao 1997. Đi được 20 nước rồi, hơi xấu hổ với bạn bè vì đi ít quá. Tụi nó còn đi cả Nam Cực và leo núi Hymalaya nữa...

PV- Rồi chừng nào mình về nước và ổn định???.

*1 năm nữa, tao về, kiếm việc làm theo ngành chuyên môn đã được đào tạo. Tụi tao ai cũng thế, kỷ sư,bác sỹ ,giáo viên gì cũng đều có 10 tháng đến 1 năm gap year, gọi là working holiday để chia tay tuổi trẻ.

PV- Chúc mày bán được nhiều vé số hôm nay nhé.

Gap Year có nghĩa là 1 năm mình đi lang thang, tự mình kiếm tiền trang trải chuyến đi. Còn lấy tiền cha mẹ để đi hoặc nghỉ ngơi thì không gọi là gap year được mà là "ĂN BÁM ".

Mình không đi đâu được là do não cũ, não sợ sệt, não tự ti, não kém cỏi, não tiêu cực, não thiếu đức tin nên luôn nghi ngờ. Mình vô danh, chả ai thèm lợi dụng gì mình đâu, có cởi quần cởi áo ra giữa đường cũng chả ai buồn dừng xe lại nhìn đâu.

Cầm vé số đi bán kiếm tiền đi chơi thì có sao? .????.

Ngại, sợ là do “cái tôi “ quá lớn.

Mà mình vô danh tiểu tốt thì cái tôi đó chả ai đoái hoài. Mình có nhu cầu được thừa nhận, được tôn trọng nhưng đời nào có quan tâm. Đúng là chỉ có ai có thành tựu, có trải nghiệm thật sự thì họ mới nể, tự động nể.

Mắc mớ gì cái gì cũng SỢ? ????.

Những nỗi sợ di truyền gia truyền từ ông bà cha mẹ, sao đi thừa hưởng chi cái đó????

Ước mơ cũng của người khác, nỗi sợ cũng của người khác. Vậy cái gì của mình?

Sưu tầm .

 


Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025

TỔNG HỢP PHÍM TẮT HỮU ÍCH

 TỔNG HỢP PHÍM TẮT HỮU ÍCH

Ctrl + Alt + S : chụp màn hình

Biểu tượng cửa sổ + shift + S : chụp màn hình

Ctrl + a - chọn tất cả

Ctrl + b - in đậm

Ctrl + c - sao chép

Ctrl + D - lấp đầy

Ctrl + F - tìm kiếm

Ctrl + g - tìm ví dụ tiếp theo của văn bản

Ctrl + h - thay thế

Ctrl + i - nghiêng

Ctrl + k - chèn một siêu liên kết

Ctrl + n - mở mới workbook

Ctrl + p - in

Ctrl + s - lưu trữ

Ctrl + u - gạch gạch

Ctrl + v - dán

Ctrl + w - gần

Ctrl + x - cắt

Ctrl + y - lặp lại

Ctrl + z - hủy bỏ

F1 - giúp đỡ

F2 - phiên bản

F3 - dán tên

F4 - lặp lại hành động cuối cùng

F5 - truy cập

F6 - ngăn tiếp theo

F7 - kiểm tra đánh vần

F8 - phần mở rộng của chế độ

F9 - recalculate tất cả mọi người

F10 - kích hoạt thanh thực đơn

F11 - đồ thị mới

Ctrl + +:-chèn vào thời điểm hiện tại

Ctrl + +;-chèn ngày hiện tại

Ctrl + "- sao chép giá trị phần tử ở trên

Ctrl + '- sao chép công thức từ phần tử ở trên

Ca - điều chỉnh bản dịch cho các chức năng bổ sung trong thực đơn excel

Ca + F2 - chỉnh sửa bình luận

Ca + F3 - dán chức năng vào công thức

Ca + F4 - tìm kiếm tiếp theo

Ca + F5 - tìm

Ca + F6 - bảng điều khiển trước đây

Ca + F8 - thêm vào lựa chọn

Ca + F9 - tính bảng làm việc hoạt động

Ca + F10 - trưng bày thực đơn popup

Ca + F11 - bảng tính mới

Ctrl + F3 - đặt tên

Ctrl + F4 - gần

Ctrl + F5 - kích thước của cửa sổ phục hồi

Ctrl + F6 - cửa sổ workbook tiếp theo

Ca + Ctrl + F6 - cửa sổ workbook trước đây

Ctrl + F7 - di chuyển cửa sổ

Ctrl + F8 - thay đổi kích cỡ cửa sổ

Ctrl + F9 - giảm thiểu các workbook

Ctrl + F10 - tối đa hoặc phục hồi cửa sổ

Ctrl + F11 - inset 4.0 tờ macro

Ctrl + F1 - tập tin mở

Alt + F1 - chèn đồ thị

Alt + F4 - đầu ra

Alt + F11 - biên tập viên cơ bản visual

Ctrl + Shift + F3 - tạo tên sử dụng tên của hàng và nhãn cột

Ctrl + Shift + F6 - cửa sổ trước

Ctrl + Shift + F12 - in

Alt + ca + F1 - bảng tính mới

Ctrl + '. Chuyển đổi giá trị / Hiển thị của công thức

Ctrl + Shift + a - chèn tên trong công thức

Mũi Tên Alt + down - danh sách xem tự động

Ctrl + Shift + ~ - định dạng chung

 


Thứ Ba, 2 tháng 9, 2025

Có những lúc bạn cần phải biết thua !

 

CÓ NHỮNG LÚC BẠN CẦN PHẢI BIẾT THUA !
Fb Phuong Tran





So găng trên võ đài chưa đầy nửa hiệp một, Long nhận ra đối thủ kém hơn mình. 
Trận này, Minh là đối thủ của Long, xuất thân từ một võ phái có tiếng nhưng kinh nghiệm thượng đài chưa nhiều. Là võ sĩ chuyên nghiệp, Long thừa biết, chỉ cần ra vài đòn, võ sĩ đã có thể cảm nhận được ai mạnh hơn. 
Liên tiếp đón các đòn thế không hiểm hóc của Minh, Long biết rằng, Minh không đủ nội lực để đấu với mình. Dường như Minh cũng đã nhận ra điều đó nên đôi mắt của Minh có vẻ rất lo lắng. 
Càng lúc, đôi mắt ấy càng tuyệt vọng. 
Long ngạc nhiên. Võ sĩ thượng đài thắng thua là chuyện thường, có gì Minh phải bất thường & tuyệt vọng đến độ dại người ra thế. 
Nhiều lúc Minh nôn nóng tấn công dồn dập cầu may, nhưng chẳng làm gì được, đến nỗi không tung ra một đòn thế nào cả. 
Gần hết hiệp thứ 3, cũng là hiệp cuối cùng, Minh ra một đòn đấm trực diện, Long té ra sàn chịu thua. 
Ba tháng sau Long nhận được bức thư của Minh. 
Thư viết rằng: “Cám ơn anh đã cứu mạng con gái tôi. Cháu bị bệnh tim phải mổ gấp mà tôi không chạy đâu ra tiền nên liều đăng ký đấu đài với võ sĩ nổi tiếng như anh, hy vọng thắng để có tiền thưởng mổ tim cho cháu. Tôi chỉ thắc mắc tại sao anh biết tôi cần tiền cực độ mà nhường tôi trận thắng đó ? Anh mất danh dự và cả tiền thưởng nhưng anh đã cứu mạng con gái tôi. Sau này, tôi sẽ dẫn cháu đến lạy anh xin anh làm cha đỡ đầu cho cháu". 
Đến lúc này, Long mới hiểu nỗi tuyệt vọng trong đôi mắt của Minh lúc đó là gì ? 
Suy cho cùng, trong cuộc đời này, có những chiến thắng đầy ý nghĩa nhưng có những chiến bại lại cao đẹp hơn. 
Người có thể thắng mà chấp nhận thua là người có đủ trí tuệ và đạo đức để kiểm soát tâm hiếu thắng của mình. 
Họ bản lĩnh biết khi nào cần phải thắng và khi nào cần phải nhường nhịn để thua. Có khi thua mà lòng bình yên & thanh thản, có khi thắng, hối hận cả một đời người. 
(Nguồn Internet.TVK)